Có thể bạn đọc rồi.
Nhưng vào đầu năm học mới cũng là mùa Vu Lan xin mời các bạn đọc thêm một lần nữa !
Một lá thư sai chính tả.
Một lá thư sai chính tả.
Giờ trả bài tập làm văn luôn là giờ sôi động nhất
vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài được điểm cao nhất và bài
có điểm thấp nhất.
Tất nhiên, bài cao điểm
được những tràng pháo tay và bài điểm thấp là những trận cười, chưa kể sau đó
còn hình thành nên nhiều giai thoại từ những câu mà thầy nhận xét là "què, cụt, thiếu
sức thuyết phục...".
Và giai thoại này đôi khi
còn lan truyền ra cả các lớp khác mà tác giả của nó chỉ còn cách là lấy cả hai
tay mà che mặt lại. Cả lớp đứa nào cũng hồi hộp khi xấp bài trên tay thầy đã
vơi nhiều rồi mà bài của mình còn chưa thấy đâu.
Hôm nay, như thường lệ,
thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhỏm. Với đề ra là "Hãy kể lại
một kỹ niệm sâu sắc của em", thầy đã nói rằng lớp có bốn mươi học sinh thì
chắc chắn sẽ có bốn mươi kỷ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn
nào đó bị thầy chê là đơn điệu, chúng tôi thường chống chế " Thầy ơi, học
cùng nhau thì làm sao mà dẫn chứng không trùng lập nhau được."
Khác thường, là thầy đưa
xấp bài cho trưởng lớp chỉ giữ lại một bài. Chỉ một! Đứa nào cũng nhón người
nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm
nhưng không được. Bài hay nhất? Dở nhất?
Giỏi văn nhất lớp là Kim
Chi. Nhưng rồi dự đoán của chúng tôi tiêu tan khi Kim Chi với tay nhận bài của
mình từ tay trưởng lớp. Vậy là thầy giữ lại bài dở nhất rồi! Cả lớp chuyển ánh
mắt nhìn về phía Cường với tiếng cười khúc khích. Cường thường có những câu văn
kiểu như "Đi
một ngày đàng học một sàng khôn, vậy nên chúng ta phải đi nhiều ngày hơn
nữa"...
Nhưng rồi Cường cũng nhận được bài của mình.
Vậy thì của ai? Hay? Dở?
Làm sao biết trước được bài sẽ đọc lên hôm nay là của ai! Trời, môn văn...Có
khi bài trước mới được 6 điểm với lời phê "Lối hành văn
trong sáng, nên đọc nhiều để dẫn chứng phong phú hơn" thì bài sau nhận
được ngay điểm 4 với lời phê "Quá lan man dông dài!" Điểm bảy môn văn
của thầy là một ước mơ xa! Ngay cả Kim Chi cũng nói vậy.
Chúng tôi nhìn theo tay của trưởng lớp cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Dũng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Dũng, tác giả bài văn trên tay thầy. Tránh cái nhìn của cả lớp, Dũng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Dũng nhưng có thể thấy rõ hai vành tai và cổ của Dũng đỏ ửng.
Chúng tôi nhìn theo tay của trưởng lớp cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Dũng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Dũng, tác giả bài văn trên tay thầy. Tránh cái nhìn của cả lớp, Dũng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Dũng nhưng có thể thấy rõ hai vành tai và cổ của Dũng đỏ ửng.
Dũng là học sinh trường
huyện mới chuyển về lớp tôi được hai tháng nay. Không có gì nổi trội, nơi Dũng
cái gì cũng bình thường và chưa có gì tỏ vẻ ra là đặc biệt về môn văn cả. Vậy
mà điểm 8. Phải, điểm 8! Chúng tôi nhìn rõ số 8 đỏ chói trong ô điểm khi thầy
đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc
động. Giọng thầy trầm trầm:
"Kỷ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em.
"Kỷ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em.
Nhà em nghèo lắm nhưng
ba má cho em ra phố học để sau này em có thể làm được điều gì đó tốt đẹp hơn.
Cho em ra phố, ngoài việc phải kiếm tiền làm thêm để có tiền trang trải chuyện
học hành của em, ba em còn phải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần
được cho gia đình. Chưa bao giờ ba má viết cái gì cả. Hồi em còn ở nhà, mỗi khi
cần viết thư về quê hay viết đơn từ là em viết..."
Thầy ngừng đọc, nhìn cả lớp:
- Các em, thầy sẽ viết
lại nguyên văn lá thư của ba bạn Dũng lên bảng cho chúng ta cùng đọc.
Một chuyện lạ! Tất cả
chúng tôi hồi hộp tò mò từng chữ hiện ra dưới tay thầy.
"Con iu thươn của ba.
Chìu hôm qua ba kiu người báng con heo đễ có tiềng gưởi cho con con nhớ nhà
khôn? Cã nhà nhớ con nhìu lấm cố họch nge chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra
thăm con"
Lá thư vọn vẹn có 45 chữ.
Khi thầy quay lại thì
Dũng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng hoe đỏ.
Cả lớp
im phăng phắc trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng, lá thư yêu
thương và gởi gấm của một người cha vốn chỉ quen với
cày cuốc lần đầu cầm bút viết thư cho con! ...
(ST)
moi o truong may ngay ma da co bai viet ve chuyen o truong roi, gioi that!
Trả lờiXóaBay gio khong con o truong nua R a . Ma cung khong o nha coi quan nua . Dang lang thang xa tit mu khoi . Nhieu khi cu ngo minh dang o dau do , rat gan , nhung giat minh moi biet dang rat xa ....
XóaMột câu chuyện có ý nghĩa về sự tấm lòng và sự hy sinh của cha mẹ dành cho con cái. Một bức thư hay hơn bất cứ bức thư nào trên thế gian này.
Trả lờiXóaCảm ơn huongphan đã tải bài viết hay cho mọi người đọc và chiêm nghiệm cho cuộc sống.
Chúc bạn luôn vui khỏe, bình an và hạnh phúc.
Mình biết đó là chuyện có thật HM ạ . Vì ngày xưa khi còn đi học mình cũng có một người bạn có hoàn cảnh tương tự như em học sinh trong câu chuyện này ... Cha Mẹ luôn là người hy sinh vô tư nhất cho con cái , đúng không HM?
XóaHuongphan khỏe không? Công việc và cuộc sống vẫn ổn phải không? Cầu chúc bạn luôn bình an, nhiều may mắn.
Trả lờiXóaCám ơn bạn Hiền đã luôn quan tâm , thăm hỏi . Mình vẫn bình thường tuy đôi khi có hơi căng thẳng ,vì để hòa nhập cuộc sống mình phải cố gắng nhiều nhưng sức HP có hạn :), HM ơi !
XóaHAY VA CẢM ĐỘNG CHUC HP LUON VUI VE NHE
Trả lờiXóaChị ơi , em vui lắm khi chị vẫn còn nhớ và ghé thăm động viên em . Vì thời gian này em hơi bận nên không thể thăm chị thường xuyên , đừng buồn em nha. Khi có thể , em sẽ ghé nhà chị ngay . Chúc chị cuối tuần vui khỏe và hạnh phúc .
XóaHiền Mai ghé thăm. Chúc HP nhiều niềm vui trong cuộc sống
Trả lờiXóaNilan muốn vô nhà của chị, nhưng tìm mãi không có lối vào.
XóaChị thử vô nhà Nilan nhé
http://nguyennilan.blogspot.dk/2013/09/roi-tu-o.html
Nilan chờ chị đó.
Chào Nilan Nguyễn!
XóaHiền Mai biết bạn lâu lắm rồi, từ khi còn ở bên Yahoo blog vì thỉnh thoảng bạn có ghé qua thăm nhà các anh Vĩnh Ba, Hoasenvang, Trịnh Xuân Ấn, chị N2Y, Chuồn Chuồn_ Rhum...
Tính Hiền Mai sống khép kín nên ít giao lưu mở rộng. Nay Nilan Nguyễn cho địa chỉ thì Hiền Mai nhất định sẽ qua thăm nhà bạn.
Đây là Link vào nhà Hiền Mai : hienmaiv.blogspot.com. Blog này đã khoá chế độ comment. Nếu bạn muốn chia sẻ với Hiền Mai thì hãy nhấp vào " Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi " và viết nhận xét ở đó như Huong Phan đã làm.
Hiền Mai cảm ơn sự quan tâm của Nilan đã dành cho HM. Chúc bạn mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Bạn Hiền ơi , nhớ quá đi thôi !
XóaKhi người ta không có cơ hội đến trường mà viết được như thế là cũng giỏi lắm rồi, còn như bây giờ,đã là sinh viên rồi mà lỗi chính tả cũng không ít đâu.
Trả lờiXóaLâu nay em khỏe không nè, sao mất tiêu vậy?
"..đã là sinh viên rồi mà lỗi chính tả cũng không ít đâu."
XóaCâu này chuẩn không cần chỉnh chị ha :)
Cám ơn chị , em vẫn khỏe . Chỉ có điều em phải lang thang lung tung ngoài đường nhiều hơn ở nhà nên ít có thời gian hơn trước , chưa kịp qua thăm chị , đừng buồn em nha .
Hai ngày cuối tuần vui khỏe nha huongphan!
Trả lờiXóaĐọc được những lời của HM , HP thấy vui và khỏe nhiều lắm , bạn Hiền ơi !
XóaHiền Mai qua thăm, chúc Huong Phan tuần mới an lành, vui, khỏe, hạnh phúc.
Trả lờiXóaBạn Hiền ơi , cám ơn bạn luôn quan tâm , theo dõi HP . Chúc bạn thật nhiều niềm tin , nghị lực và an lành bạn nhé ! HP
Trả lờiXóaMình cay mắt khi đọc bài này. Cám ơn HP!
Trả lờiXóa