Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

XEM ĐƯỢC TRÊN MẠNG


MỜI CÁC BẠN NGHE LẠI BÀI HÁT NÀY , DÙ BIẾT RẰNG CÓ THỂ BẠN ĐÃ NGHE RẤT  NHIỀU LẦN QUA TIẾNG HÁT CỦA NHỮNG DANH CA... 



NHỮNG NGƯỜI TRÌNH BÀY TRONG VIDEO CLIP  :

*Richard Fuller (hay Rick Phú),* 65 t : người Mỹ sống ở VN từ 10 năm nay, hát và dịch nhạc TCS. Trước đó, anh Phú làm tình nguyện viên trong hội International Voluntary Services (IVS) 4 năm từ 1969 đến 1973.

*Thủy Tiên,* 36 t: nhà có tất cả 8 anh chị em, mồ côi cha từ lúc 2 tuổi,  lên 7 biết giúp mẹ buôn bán nuôi gia đình, khuyết tật miệng (lúc 8 tuổi bị bệnh noma- cam tẩu mã- ăn dần miệng và môi, phải mổ 8 lần và bị mất giọng  nói). Tự tập nói lại để hát (tập trong lu nước) vì đam mê muốn hát nhạc TCS.

*Thế Vinh,* 42 t: mất cánh tay phải . Là cậu bé mồ côi chăn trâu, lúc 8 tuổi té từ lưng trâu bị gãy tay, phải cưa đi. Vì mê đàn nên bỏ ra hơn 3 năm để tự tìm ra cách chơi đàn guitar 1 tay và thổi harmonica.

*Hà Chương*, 29 t : cậu bé con nhà nông nghèo, khiếm thị từ lúc lên 2, đi làm tự nuôi ăn học . Mê âm nhạc. Bắt đầu sáng tác từ lúc 15 tuổi. Tốt nghiệp thủ khoa Viện Quốc gia Âm Nhạc VN. Đọat 8 huy chuơng vàng về ca và đàn bầu ở các kỳ thi quốc gia và tỉnh. Nay là nhạc sĩ sáng tác nhạc, ca sĩ và chơi đàn bầu, guitar, piano.

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Đọc được trên mạng

Có thể bạn đọc rồi. Nhưng vào đầu năm học mới cũng là mùa Vu Lan xin mời  các bạn đọc thêm một lần nữa ! 


Một lá thư sai chính tả.
Giờ trả bài tập làm văn luôn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài được điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất.
Tất nhiên, bài cao điểm được những tràng pháo tay và bài điểm thấp là những trận cười, chưa kể sau đó còn hình thành nên nhiều giai thoại từ những câu mà thầy nhận xét là "què, cụt, thiếu sức thuyết phục...".
Và giai thoại này đôi khi còn lan truyền ra cả các lớp khác mà tác giả của nó chỉ còn cách là lấy cả hai tay mà che mặt lại. Cả lớp đứa nào cũng hồi hộp khi xấp bài trên tay thầy đã vơi nhiều rồi mà bài của mình còn chưa thấy đâu.
Hôm nay, như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhỏm. Với đề ra là "Hãy kể lại một kỹ niệm sâu sắc của em", thầy đã nói rằng lớp có bốn mươi học sinh thì chắc chắn sẽ có bốn mươi kỷ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thầy chê là đơn điệu, chúng tôi thường chống chế " Thầy ơi, học cùng nhau thì làm sao mà dẫn chứng không trùng lập nhau được."
Khác thường, là thầy đưa xấp bài cho trưởng lớp chỉ giữ lại một bài. Chỉ một! Đứa nào cũng nhón người nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm nhưng không được. Bài hay nhất? Dở nhất?
Giỏi văn nhất lớp là Kim Chi. Nhưng rồi dự đoán của chúng tôi tiêu tan khi Kim Chi với tay nhận bài của mình từ tay trưởng lớp. Vậy là thầy giữ lại bài dở nhất rồi! Cả lớp chuyển ánh mắt nhìn về phía Cường với tiếng cười khúc khích. Cường thường có những câu văn kiểu như "Đi một ngày đàng học một sàng khôn, vậy nên chúng ta phải đi nhiều ngày hơn nữa"... Nhưng rồi Cường cũng nhận được bài của mình.
Vậy thì của ai? Hay? Dở? Làm sao biết trước được bài sẽ đọc lên hôm nay là của ai! Trời, môn văn...Có khi bài trước mới được 6 điểm với lời phê "Lối hành văn trong sáng, nên đọc nhiều để dẫn chứng phong phú hơn" thì bài sau nhận được ngay điểm 4 với lời phê "Quá lan man dông dài!" Điểm bảy môn văn của thầy là một ước mơ xa! Ngay cả Kim Chi cũng nói vậy.
Chúng tôi nhìn theo tay của trưởng lớp cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Dũng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Dũng, tác giả bài văn trên tay thầy.
 Tránh cái nhìn của cả lớp, Dũng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Dũng nhưng có thể thấy rõ hai vành tai và cổ của Dũng đỏ ửng.
Dũng là học sinh trường huyện mới chuyển về lớp tôi được hai tháng nay. Không có gì nổi trội, nơi Dũng cái gì cũng bình thường và chưa có gì tỏ vẻ ra là đặc biệt về môn văn cả. Vậy mà điểm 8. Phải, điểm 8! Chúng tôi nhìn rõ số 8 đỏ chói trong ô điểm khi thầy đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc động. Giọng thầy trầm trầm:

"Kỷ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em.
Nhà em nghèo lắm nhưng ba má cho em ra phố học để sau này em có thể làm được điều gì đó tốt đẹp hơn. Cho em ra phố, ngoài việc phải kiếm tiền làm thêm để có tiền trang trải chuyện học hành của em, ba em còn phải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần được cho gia đình. Chưa bao giờ ba má viết cái gì cả. Hồi em còn ở nhà, mỗi khi cần viết thư về quê hay viết đơn từ là em viết..."
Thầy ngừng đọc, nhìn cả lớp:

- Các em, thầy sẽ viết lại nguyên văn lá thư của ba bạn Dũng lên bảng cho chúng ta cùng đọc.
Một chuyện lạ! Tất cả chúng tôi hồi hộp tò mò từng chữ hiện ra dưới tay thầy.

"Con iu thươn của ba. Chìu hôm qua ba kiu người báng con heo đễ có tiềng gưởi cho con con nhớ nhà khôn? Cã nhà nhớ con nhìu lấm cố họch nge chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra thăm con"
Lá thư vọn vẹn có 45 chữ.
Khi thầy quay lại thì Dũng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng hoe đỏ.

 Cả lớp im phăng phắc trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng, lá thư yêu thương  gởi gấm của một người cha vốn chỉ quen với cày cuốc lần đầu cầm bút viết thư cho con! ...
(ST)

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Cám Ơn "Ổng"

Được trở về ngôi nhà này sớm hơn mình dự kiến rất nhiều . Nhưng suốt cả tuần nay cứ đứng ở ngoài nhìn vào không làm gì được . Đang tính sẽ làm thêm một cái nhà mới nữa nhưng trước khi bắt tay xây dựng , mình trở lại nhà cũ này thăm 1 lần nữa và gõ thử thì hình như thấy "ổng " không khóa nữa . Thế là gõ thật luôn . Nhưng thât chán , khi mình cảm xúc dâng trào thì "ổng" không cho mình "xả" , bây giờ thì  'khô" rồi . Đành viết vài hàng để gọi là "mở cửa dọn dẹp nhà" . Rút kinh nghiệm lần sau , khi viết bài phải viết nháp chứ đừng ào ào như mấy hôm trước , không đăng được là mất tiêu luôn  :(   Nhưng dù sao cũng cám ơn "ổng" đã cho mình vào nhà .....

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

Nơi núp mưa tuyệt vời




Một tác phẩm nghệ thuật rất độc đáo và sinh động  ở Chicago... 



Làm người ta phải ngẩng nhìn  (đặc biệt là phái mày râu ) ...



Ai cũng muốn  chụp hình lưu niệm ...





 Nhưng khi trời mưa ....
Lại là nơi núp mưa tuyệt vời ... :) :) :) 

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Có Những Tình Yêu Như Thế (1)



Dù đã tự nhủ mình phải hết sức bình tỉnh trong mọi tình huống và đã phải cắn môi đến gần chảy máu  khi ngồi đối diện với chị trong quán café, nhưng đến lúc này thì cô không còn kiềm chế được mình nữa , cô bật khóc khi chị đưa cho cô chiếc hộp . Bên tai cô chỉ còn loáng thoáng tiếng của chị  nghẹn ngào:” Đây là những gì anh ấy dặn tôi mang về cho cô , anh ấy vẫn luôn mong muốn được trở về , ngay tại thành phố này để gặp cô  …”
Trên đường về , mưa xối xả từng đợt quất vào mặt rát buốt . Cô không biết là nước mưa hay nước mắt của mình  , vì trước mắt cô mọi vật đều nhòe nhoẹt . Cho xe chạy trên đường hình như chỉ bằng quán tính ,cô như không trông thấy gì cũng như không nghe thấy gì ngoài tiếng của chị văng vẳng bên tai :” Trong chiếc hộp này ngoài những vật dụng của anh ấy còn một chiếc hộp nhỏ nữa , trong đó là đất tôi đã lấy từ mộ của anh ấy …Cô thứ lỗi vì tôi không thể mang được gì nhiều hơn về cho cô …”
Mưa vẫn to , vẫn trút xuống mặt đường những làn nước loang loáng , chiếc áo mưa mỏng không đủ để ngăn những dòng nước thấm vào bên trong , người  run lên vì lạnh nhưng cô  như không để ý , vẫn cho xe chạy thật nhanh trên đường , trong màn mưa …
Tiếng của chị vẫn vang bên tai , có lúc ngắt quãng vì xúc động , có lúc lại đanh khô :” Tôi biết , trong anh ấy cô vẫn chiếm một vị trí quan trọng , không gì có thể thay thế được , cho dù anh ấy vẫn quan tâm , yêu thương tôi và các con  rất mực …Đã có lúc tôi nổi điên vì điều đó ,nhưng thôi , bây giờ thì tất cả đã không còn quan trọng. ..”
Đúng vậy, tất cả đã không còn gì là quan trọng nữa , khi anh sẽ không còn bao giờ xuất hiện trước mặt cô với nụ cười rạng rỡ , như anh đã hứa ,  rằng anh sẽ trở về  vào một ngày không xa .
Tiếng chị vẫn đều đều :” Cô biết không , đã có  lúc tôi ghét cô vô cùng nhưng rồi tôi lại thương cô , tôi nói thật lòng , vì tôi biết cô cũng rất khổ tâm nhưng biết làm sao được  , tất cả đều là định mệnh , đã ràng buộc mình lại với nhau chứ  tôi , anh ấy và cả cô đều không muốn như thế….”
Vâng , không ai muốn như thế cả ! Nhưng cô có thể làm gì được  khi anh đã chọn cho mình con đường ra đi cùng chị ,  khi mà :” Với chị , anh không có TY mà chỉ là bổn phận , là  sự trả ơn – đối với anh - còn đối với gia đình chị , là một sự cứu giúp , cứu vãn  danh dự của một gia đình khi chị lầm lỡ …”
Giọng chị đầy nước mắt :”  Sau đêm anh gặp cô ở SHJ  , tôi xin lỗi ,  tôi biết cuộc gặp này vì anh có ghi  vào cuốn  nhật ký , anh nói với tôi anh rất muốn trở về
Tôi ngạc nhiên vì từ bao năm nay chưa bao giờ anh nhắc đến chuyện này , dù đôi khi tôi có nói đến , anh vẫn dững dưng … Nhưng bây giờ thì tôi đã hiểu ….
Chị hiểu gì  nhỉ? Chính cô cũng không hiểu vì sao anh lại quyết định như vậy ? Khi mà trong cái đêm gặp lại nhau sau bao nhiêu năm ở SHJ , cùng ngồi nghe hết những  cuộn băng TCS , VTA , NTM …ở nhà của L,  cô và anh như đã nói với nhau rất nhiều điều rồi , không cần phải bằng lời nữa . Chia tay nhau , chỉ vỏn vẹn chúc nhau sức khỏe , hạnh phúc,  may mắn và hẹn gặp lại  , như hai người bạn thân,  thế thôi!
Chị lại nghẹn ngào:” Anh ấy muốn tận  mắt nhìn thấy cô sống như thế nào? Có hạnh phúc như cô nói không? Đó là điều anh ấy luôn băn khoăn ray rức  … Tôi xin lỗi , tôi thật lòng xin lỗi …..”
Tại sao chị lại xin lỗi em? Đúng ra em là người xin lỗi chị mới phải , trong suốt bao nhiêu năm , em là một kẻ vô hình , vô tình đã đứng giữa đường , chặn ngang cái hạnh phúc lẽ ra rất trọn vẹn của chị . Nếu không có em thì ngày hôm nay chị không phải lặn lội đường xa mang những di vật của anh , mà  chị là người  có quyền nắm giữ , để đưa lại cho em . ..
Cơn mưa như chững lại nhưng nước mắt cô lại rơi nhiều hơn . Thế là hết , những năm qua dù không liên lạc trực tiếp với anh , nhưng qua L , cô còn có thể biết anh vẫn hiện hữu . Có những lúc  một mình đi về , lặng lẽ nhìn ngắm mọi người nhộn nhịp trên phố , cô vẫn thấy ấm lòng vì cô biết ở nơi ấy xa nửa vòng trái đất vẫn có người quan  tâm theo dõi từng bước đi của cô , vẫn lo lắng cho cô khi trời bắt đầu chuyển  mùa…  Nhưng nay thì …trong túi xách của cô , anh rất gần ,  rất gần  nhưng sao xót xa quá , anh ơi ….

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

Kệ Tui !




Cô gái nói với giọng giận dỗi  :" Kệ tui , anh về đi ! " Chàng trai  sẽ sàng :" Thôi mà , đừng giận nữa , lên xe anh đưa em về chứ không thì trời tối rồi kìa  !" Cô gái vẫn lắc đầu :" Anh sợ tối thì về trước đi , tui đón xe ôm về sau cũng được. " Giọng chàng trai có vẻ hơi bực bội : " Xe ôm , xe ôm .., em không sợ họ chở em đi luôn sao ?" Cô gái cúi đầu xuống  : " Kệ tui , anh đừng lo ! " Chàng trai gằn giọng : " Ừ , vậy em đứng đợi đi , anh về trước đây !" Nói xong anh ta rồ ga cho xe chạy nhanh , để mặc cô gái đứng lại một mình ,  hai hàng nước mắt chảy tràn ...
....Người đàn ông lảo đảo , la lớn :" Tui không về , em về trước đi ! " Người phụ nữ lật đật dìu anh ta ngồi xuống chiếc ghế đá :" Trời ơi là trời , uống chi nhiều cho say dữ vậy nè ! " Người đàn ông giọng lè nhè :" Kệ tui !" Giọng người phụ nữ dỗ dành : " Ừ thì thôi , nhưng em kêu taxi đưa anh về , về nhà ngủ cho khỏe ha!"
Người đàn ông đẩy người phụ nữ ra và anh ta nằm lăn ra ghế : " Không về , tui thích ngủ ở đây !" Người phụ nữ năn nỉ : " Ngủ ở đây không được , lỡ gió máy thì sao ? Đi về đi anh " Người đàn ông la lên : " Đã biểu là kệ tui mà , cô muốn về thì về đi ! " Người phụ nữ thút thít : " Nhưng tui không kệ anh được! " và chị ngồi bệt xuống đất ngay dưới chân ghế anh ta nằm . Không nghe tiếng người đàn ông đáp lại , chỉ nghe tiếng ngáy rất vô tư của anh ta ....